Sunday, August 21, 2022
Home Wiki Bộ sưu tập Thơ về mẹ tần tảo nuôi con sâu sắc...

Bộ sưu tập Thơ về mẹ tần tảo nuôi con sâu sắc nhất

0
31

Gửi đến bạn đọc những bài thơ về mẹ tần tảo nuôi con sâu sắc và ý nghĩa mà mỗi chúng ta – những người con sẽ không thể nào không xúc động trước những hi sinh lớn lao của người mẹ. Mẹ – một tiếng thiêng liêng vĩ đại luôn vì con thơ. Dù cuộc đời mẹ vất vả gian nan nhưng mẹ với mẹ con luôn là tài sản vô giá, hãy dành cho mẹ những bài thơ ý nghĩa để thể hiện sự kính trọng đối với mẹ của mình nhé!

Thơ về mẹ tần tảo nuôi con ý nghĩa

Cùng thưởng thức những vần thơ về mẹ tần tảo nuôi con được chọn lọc dưới đây để cảm nhận về hình ảnh người mẹ luôn cao quý, quan trọng trong cuộc đời này. Những câu thơ ngắn gọn nhưng vô cùng sâu sắc và ý nghĩa.

MẸ
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới!

MẸ ỐM
Mọi hôm mẹ thích vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
Khắp người đau buốt, nóng ran
Mẹ ơi ! Cô bác xóm làng đến thăm
Người cho trứng, người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
Sáng nay trời đổ mưa rào
Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
Cả đời đi gió đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
Mẹ vui, con có quản gì
Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo
Vì con, mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
Con mong mẹ khỏe dần dần
Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
Rồi ra đọc sách, cấy cày
Mẹ là đất nước, tháng ngày của con.

Trần Đăng Khoa

GỞI MẸ
Tha thứ cho con, mẹ
Con đã quên lời mẹ ân cần
Con nhầm tưởng mình đã biết dại khôn
Con nhầm tưởng mình không là đứa trẻ
Trăm năm thèm tiếng vỗ về

Mẹ đừng im lặng thế
Mẹ đừng xa xót thế
Sao mẹ không mắng con
Con đã đánh mất quyền được làm đứa trẻ
Quyền được sợ chiếc roi tre mẹ giắt ở mái nhà

Con nào có gì sau năm tháng đi xa
Chỉ đôi tay đã bầm nhiều vết cứa
Chỉ đôi mắt dửng dưng tàn tro bếp lửa
Tiếng thở dài trong mỗi bước chân qua

Con không giàu hơn sau năm tháng xa nhà
Nước mắt cũng nghèo đi
Niềm tin cũng nghèo đi
Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh

Mẹ ơi, con thèm được khóc
Thèm được mẹ dỗ dành
Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ
May ra con còn nước mắt
Con chưa lớn đó chính là sự thật

Tha thứ cho con, mẹ
Con đã mang trái tim mẹ trong ***g ngực con đi
Và thương tổn
Con biết làm gì bây giờ
Khi máu chảy đã lạnh lùng sắc đỏ

Mẹ đừng im lặng thế
Mẹ đừng xa xót thế
Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ…

THƠ VỀ MẸ
Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ
Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi
Con thương mẹ đêm ngày tần tảo
Thức đêm dài mẹ may áo cho con

Gió đồng nội trưa hè nắng nóng
Mẹ ngồi khom nhổ cỏ một mình
Mưa đêm lạnh mẹ ngồi lo lắng
Lo cho con yên giấc cơn đau

Con vui sướng khi được ôm lưng mẹ
Mỗi lần mẹ về với chị em con
Đem cho con muôn điều hạnh phúc
Mẹ vẫn luôn nghĩ về chúng con

Thuở thiếu thời con không nghe lời mẹ
Để mỗi lần mẹ đánh con đau
Tuổi nhỏ bồng bột chưa biết nghĩ
Giờ lớn khôn con cố học hành

Con sẽ bay cao bay xa mãi
Tìm đến ánh sáng của tương lai
Tìm ra người bạn con mong ước
Giữ mãi hình mẹ ở trong con

Đảm việc nhà lo toan việc nước
Xây gia đình giữ hạnh phúc cho con
Con muốn tìm, muốn gặp người bạn đó
Người bạn như mẹ, mẹ của con

Xa cha mẹ, chúng con lên thành phố
Nhớ tuổi thơ mẹ nhắc con học hành
Mẹ làm lụng chúng con mong giúp mẹ
Nhưng mẹ chỉ cười “học đi con”

Mẹ đã cho con nhiều hạnh phúc
Dạy cho chúng con biết điều hay
Mẹ cũng chăm con từng giấc ngủ
Mỗi lần con về bên mẹ, mẹ ơi!

Con muốn ở bên mẹ như thuở bé
Cảm nhận tình thương mẹ dành cho con
Thoải mái từng giờ trong hạnh phúc
Bên mẹ, gia đình, giấc ngủ ngon.

NGÀY XƯA CÓ MẸ
Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm con muỗng cháo
Khi con đòi ngủ
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con
Ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ
Ngày thêm sợi bạc

Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Vẫn không ai ngoài mẹ

Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

Mẹ có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

Mẹ có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Mẹ có nghĩa là mãi mãi
Là cho đi không đòi lại bao giờ

Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc
Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

Cổ tích thường khi bắt đầu
Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa
Nhưng cổ tích con
Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ

BÀI THƠ DÂNG MẸ
Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc
Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn
Thương về bóng mẹ cô đơn
Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn

Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé
Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang
Nay con cách trở quan san
Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi

Con xa mẹ một đời thương nhớ
Bóng mẹ già, mình hạc xương mai
Ngày qua tháng rộng, năm dài
Mong con mẹ, những u hoài

Quê hương đợi ngày về chưa thấy
Để mẹ buồn lau sậy xót xa
Mẹ ơi nước mắt chan hòa
Lời ru của mẹ ngân nga một đời

Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!

ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Hôm ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Con đi góp lá ngàn phương
Đốt lên cho đời tan khói sương
Con đi xin mẹ hãy chờ
Ngậm ngùi con dấu trong thơ

Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
Con đi xin mẹ hãy chờ
Ngậm ngùi con dấu trong thơ

Nghe tiếng me như tiếng nghẹn ngào
Tiếng người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao với
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Nghe tiếng me ơi bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà con đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

Bông Hồng Vàng
Vu lan về con cài lên ngực
Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà
Của những đứa con nhớ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
Dù bao năm dù có hoá vô thường
Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
Cho chúng con lẽ sống tình yêu
Đại dương bao la đâu đã là nhiều
Với chúng con cha mẹ là tất cả

Có đôi lúc
Mải mê quay với dòng đời ồn ã
Những đô hội thị thành
Những phương trời lạ
Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha

LÒNG MẸ
Gái lớn ai không phải lấy chồng
Can gì mà khóc, nín đi không !
Nín đi ! mặc áo ra chào họ
Rõ quí con tôi ! Các chị trông !

Ương ương dở dở quá đi thôi !
Cô có còn thương đến chúng tôi
Thì đứng lên nào ! lau nước mắt
Mình cô làm bận mấy mươi người.

Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía
Này gương này lược này hoa tai
Muốn gì tôi sắm cho cô đủ
Nào đã thua ai đã kém ai ?

Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái
Nuôi dạy em cô tôi đảm đương
Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả
Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương !

Đưa con ra đến cửa buồng thôi
Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi !
Con ạ ! đêm nay mình mẹ khóc
Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.

– Nguyễn Bính –

MẸ
Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ
Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi
Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời
Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ.

Những kỷ niệm xa xưa còn lưu dấu
Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa
Hồn ca dao phảng phất giấc ban trưa
Mẹ tôi đã ru tôi vào sông núi.

Những miếng khoai tôi ăn tranh phần mẹ
Ðói năm nào … khổ cực quá mẹ ơi
Mẹ cho con, mẹ nhịn, mẹ vẫn vui
Giờ nghĩ đến tôi buồn khôn xiết kể.

Nay dâng mẹ mấy vần thơ sầu muộn
Mẹ đi rồi … kỷ niệm vẫn trong con
Trên thiên đàng con biết chắc mẹ còn
Theo sát bước chân con nơi trần thế

-RimBa-

NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA
Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò… sung chát đào chua
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
Bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm…
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ… mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ không

Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta – chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương…

Những bài thơ nhớ mẹ da diết

Những bài thơ nhớ mẹ là tình cảm yêu thương, nhớ nhung của những người con xa mẹ. Dù có lớn khôn đến đâu, với mẹ con vẫn luôn là những đứa con bé bỏng. Cuộc sống bôn ba, chúng ta sẽ cảm thấy có thêm sức mạnh khi nghĩ về mẹ.

BÀI THƠ: MẸ LÀ..
Thơ: Sen Nguyễn
Mẹ là tất cả mẹ ơi
Mẹ là ánh mắt rạng ngời cho con
Dìu con trên những đường mòn
Con mà vấp ngã héo hon thân gầy

Nắng về trên những cỏ cây
Mẹ là nắng ấm tháng ngày cô đơn
Thương con những lúc dổi hờn
Mẹ là tiên nữ xoa cơn buồn phiền

Con đau lòng mẹ nào yên
Thâu canh thao thức mẹ hiền của con
Mẹ là ngọn gió vẫy giòn
Trưa hè oi ả để con mát lòng

Từ ngày con bước theo chồng
Trải bao vất vả má hồng nhạt phai
Thương con mẹ khóc đêm dài
Ngờ đâu bến đục trang đài lệ rơi

Mẹ là tất cả mẹ ơi
Nhưng nào mẹ có sống đời với con
Thương con mẹ cũng héo hon
Tóc đen nhuộm trắng dáng mòn vẹo xiêu

Đường mòn ngã bóng xế chiều
Còng lưng khuya sớm bao nhiêu nhọc nhằn
Trải bao cực khổ khó khăn
Vượt qua gian khó để bằng người ta

Cho con tiếng vọng nhớ nhà
Câu hò mẹ hát đường xa lại gần
Cho con no ấm tấm thân
Công thành danh toại muôn phần mẹ đây.

BÀI THƠ: MẸ TÔI
Thơ: Trần Văn Nghệ
Mẹ tôi nay tuổi chín mươi
Da mồi tóc bạc cả đời chắt chiu.
Nhà nghèo khốn khó đìu hiu
Bé thì đi ở, đẩy diu,mò đồng.

Áo quần rách mướp mùa đông
Chăn trâu cắt cỏ má hồng xám đen.
Từ mờ sương đến lên đèn
Lam lũ cho chủ cái tên chẳng còn.

Tiếng súng Cách mạng đầu thôn
Sao vàng phấp phới vùi chôn tham tàn
Trên vai mẹ lại nặng mang
Dựng xây thôn xóm đảm đang dẫn đầu.

Khai mương thủy lợi, xây cầu
Góp cùng dòng họ hát câu kết đoàn
Hòa bình Thống nhất sang trang
Biết bao gian khó muôn vàn điều lo.

Mẹ tôi như một cánh cò
Mờ sương đã dậy,lò dò tận khuya
Cơm ăn chỉ một vài thìa
Cõng thêm khoai sắn chẳng chia tủi hờn.

Nhọc nhằn bao giọt mồ hôi
Còng lưng cắt lúa, nóng sôi giữa đồng.
Một tay san sẻ cùng chồng
Nuôi đàn con nhỏ, má hồng phôi pha.

Giờ đây một chặng đường xa
Mẹ tôi là cả bài ca dâng đời
Tuổi cao được phép nghỉ ngơi
Vậy mà sớm tối chẳng chơi bao giờ.

Đọc kinh, khẽ hát, ngâm thơ
Quét nhà, lau cửa mắt mờ vẫn vui
Nhìn mẹ lòng thấy bùi ngùi
Lưng còng tóc bạc,lui cui sớm chiều.

Thời gian đổ bóng liêu xiêu
Cháu con luôn nhớ những điều mẹ răn
Thương mẹ nước mắt nào ngăn
Còn mẹ như có tấm chăn- Ấm lòng.

BÀI THƠ: MẸ LÀ TẤT CẢ
Tác giả: Lăng Kim Thanh
Mẹ là cơn gió mùa thu
Cho con mát mẻ lời ru năm nào
Mẹ là đêm sáng trăng sao
Soi đường chỉ lối con vào bến mơ

Mẹ luôn mong mỏi đợi chờ
Cho con thành tựu được nhờ tấm thân
Mẹ thường âu yếm ân cần
Bảo ban chỉ dạy những lần con sai

Mẹ là tia nắng ban mai
Sưởi con ấm lại đêm dài giá băng
Lòng con vui sướng nào bằng
Mẹ luôn bênh cạnh …nhọc nhằn trôi đi

Mẹ ơi con chẳng ước gì
Chỉ mong có Mẹ chuyện gì cũng qua
Vui nào bằng có Mẹ Cha
Tình thâm máu mủ ruột rà yêu thương

Cho con dòng sữa ngọt đường
Mẹ là ánh sáng vầng dương dịu kỳ
Xua đêm tăm tối qua đi
Mang mùa xuân đến thầm thì bên con.

BÀI THƠ: THƯƠNG MẸ
Tác giả: Đặng Minh Mai
Nghĩ về mẹ lòng bao thương nhớ
Lệ hai hàng nức nở tim đau!
Một đời mưa nắng dãi dầu
Sớm khuya bươn chải chẳng sầu trách than!

Dẫu sương gió gian nan vất vả
Rét cắt da mẹ đã lên đường
Đôi vai trĩu nặng tình thương
Buôn xuôi bán ngược kiếm đường mưu sinh!

Con khôn lớn gia đình đỡ thiếu
Mẹ lưng còng thân yếu hơn xưa
Cơm ăn bữa tối nghỉ trưa
Tai ương tật bệnh nào chừa mẹ đâu?

Trời nghiêng ngả ứa sầu rơi lệ
Mẹ ra đi trần thế mẹ rời…!
Thương yêu gửi lại trên đời
Xuôi tay, nhắm mắt chẳng lời trối trăn!!!

Ở nơi đó chốn lành mẹ đến
Cõi thiên bồng nơi kết trần gian
Cầu xin mẹ được bình an
Vãng sinh tịnh độ lời vàng con mong!

BÀI THƠ: MẸ ĐÃ ĐI RỒI
Tác giả: Ngọc Chi
Trời vần vũ mịt mù xóm nhỏ
Mẹ trút hơi rời bỏ trần gian
Nước mưa nước mắt ngập tràn
Mẹ ơi sao mẹ vội vàng bỏ đi

Con khóc mẹ sầu bi đôi ngã
Rồi mai đây tất tả ngược xuôi
Mình con côi cút trên đời
Còn ai dạy bảo những lời yêu thương

Cuộc đời mẹ tấm gương góa phụ
Sống vì con lam lũ nhọc nhằn
Nuôi con khôn lớn tảo tần
Một sương hai nắng tấm thân hao mòn

Ơn của mẹ như non như biển
Suốt đời con tìm kiếm đâu ra
Lòng mẹ biển rộng bao la
Mẹ làm tất cả chỉ là vì con

Đến phút cuối mẹ còn lưu luyến
Con thành tâm cầu nguyện Phật trời
Mẹ về cực lạc thảnh thơi
Mẹ ơi yên nghỉ ở nơi thiên đàng!

BÀI THƠ: MÙA XUÂN CỦA MẸ
Tác giả: Phan Hạnh
Lâu rồi sống kiếp tha hương
Vẳng nghe điệu lý vấn vương dạ lòng
Người nhà chở đợi ngóng trông
Ruộng quê trổ lúa đòng đòng bên nương

Nhớ sao dáng mẹ thân thương
Đồi chè xanh mướt đưa hương ngạt ngào
Trên nương mẹ đẹp làm sao!
Tảo tần hiền dịu lẽ nào ta quên

Yêu thương hạnh phúc không tên
Hy sinh thầm lặng làm nên nghĩa tình
Con nên danh phận quang vinh
Là nhờ tình mẹ lung linh sáng ngời

Mùa xuân quà tặng cho đời
Hương chè thơm ngát tuyệt vời hiến dâng
Lòng con cảm thấy lâng lâng
Tình yêu bình dị cưu mang cả đời

Ôi ! Tình mẹ thật tuyệt vời
Con xin ghi khắc trọn đời trong tim
Mùa xuân con mãi kiếm tìm
Đâu ngờ gặp lại lặng im mẹ cười.

BÀI THƠ: CHỈ CÓ THỂ LÀ MẸ
Thơ: Đặng Minh Mai

Cả đời mẹ long đong vất vả
Cho chồng con quên cả thân mình
Một đời mẹ đã hy sinh
Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đượm sâu

Mưa và nắng nhuộm màu tóc trắng
Bụi gian nan đọng lắng nếp nhăn
Rụng rồi thương lắm hàm răng
Lưng còng chân yếu ánh trăng cuối trời

Tình của mẹ sáng ngời dương thế
Lo cho con tấm bé đến già
Nghĩa tình son sắt cùng cha
Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi

Con đi khắp chân trời góc bể
Ân tình nào sánh xuể mẹ yêu
Nghĩa dày độ lượng bao nhiêu
Có trong lòng mẹ sớm chiều bao dung.

BÀI THƠ: MẸ KÍNH YÊU
Thơ: Lãng Du Khách
Chín tháng mang nặng đẻ đau
Mầm sống của Mẹ sắc màu trần gian
Sinh con chẳng quản gian nan
Cho con cuộc sống nồng nàn yêu thương.

Mẹ là vầng sáng ánh dương
Ngày đêm dọi sáng soi đường cho con
Từ lúc còn bé cỏn con
Đến khi đầu bạc vẫn còn lo toan.

Mẹ yêu con thật ngút ngàn
Nuôi con Mẹ vượt muôn vàn phong ba
Cả đời mẹ gánh xót xa
Để cho con Mẹ nở hoa từng ngày

Mẹ luôn Giang rộng vòng tay
Ôm con Mẹ hát đắm say ru hời
Ngày con cất khóc chào đời
Nhìn con bé nhỏ lệ rơi dâng trào

Tình Mẹ hơn cả non cao
Nghĩa mẹ có đại dương nào dám so
Cả đời vất vả chăm lo
Nuôi con khôn lớn để cho lên người.

Giờ con thấm thía nụ cười
Đong đầy nước mắt của người nuôi con
Ơn Mẹ chiu chắt sinh con
Con nguyện ghi khắc tim son trọn đời !

BÀI THƠ: TÌNH MẸ
Tác giả: Nguyễn Quang Định
Nắng chiều đã tắt bên sông
Mẹ già mòn mỏi chờ mong con về
Lòng đau ruột thắt não nề
Tuổi già hiu quạnh sớm khuya một mình.

Cũng vì con phải mưu sinh
Xa quê đất Mẹ… gia đình thân yêu
Để cho sớm sớm chiều chiều
Vào ra Mẹ ngóng cô liêu đợi chờ.

Mái đầu tóc đã bạc phơ
Tuổi già sức yếu biết nhờ ai chăm
Mẹ mong ngày tết ngày rằm
Để con nghỉ phép về thăm một lần.

Con đi đã mấy mùa xuân
Chưa về thăm Mẹ.. sống gần Mẹ hơn
Bao năm Mẹ chịu tủi hờn
Cứ mong cứ ngóng cô đơn tuổi già.

BÀI THƠ: CHIỀU RƠI BÓNG MẸ
Tác giả: Phú Sĩ
Thương bóng mẹ ngày tàn năm tháng
Thân mỏi mòn mưa nắng vì con
Một đời gian khổ héo hon
Tình quê đất mẹ theo con đường đời

Hương dịu ngọt đôi dòng sữa mẹ
Dưỡng nuôi con khôn lớn một đời
Mẹ như sao sáng giữa trời
Soi con lối vắng sáng ngời đêm đen

Thương bao nỗi đắng cay còn nghẹn
Gió đông về rét mẹ ấm con
Nghĩa ân biết mấy cho tròn
Sắt son tình mẹ ngày con đáp đền

Ngược nẻo đời lênh đênh còn bước
Ngày trở về bến nước cuồn trôi
Mẹ giờ đã khuất xa xôi
Chạnh lòng tiếc nuối qua rồi con đâu

Trăm năm ấy bể dâu mang nặng
Ngấn lệ sầu thầm lặng tiễn đưa
Tiếng ru ngọt dịu ngày xưa
Giờ trôi theo gió theo mưa nghẹo ngào

Mong chi mãi bay cao ngày ấy
Phút giây này xao lãng nỗi đau
Hương tàn trong khói bay cao
Còn đâu bóng mẹ ngọt ngào đời con…

BÀI THƠ: THU NHỚ MẸ
Tác giả: Đặng Minh Mai
Thu về rồi mẹ hỡi có hay chăng
Vàng sợi nắng cũng bằng mùa thu trước
Một mùa cũ mẹ cùng con cất bước
Dưới đường làng con được mẹ đón đưa

Mẹ yêu con trời biển sánh sao vừa
Bao cơ cực mẹ chưa lời ca thán
Ngàn gian khó chẳng khi nào mẹ nản
Mong tương lai xán lạn với con mình

Đời đói nghèo trong túi chẳng đồng chinh
Mẹ tần tảo bươn mình đi kiếm sống
Dẫu mưa nắng hay khơi xa biển động
Đôi vai gầy mẹ chống chọi muôn nơi

Mẹ bước đi Thu trút lá ngập trời
Như thấu hiểu đầy vơi riêng lòng mẹ
Heo may thổi dịu dàng và rất khẽ
Sợ buốt lòng của mẹ nữa thêm đau

Thu về rồi con chẳng thấy mẹ đâu
Nhang trầm toả cúi đầu bên mộ mẹ
Đôi dòng lệ trào dâng tim đau xé
Đớn đau lòng lặng lẽ kiếp mồ côi!!!

BÀI THƠ: XUÂN NHỚ MẸ
Tác giả: Việt Cường
Xuân đã đến hoà trong nhịp thở
Cánh hoa đào rực rỡ màu tươi
Giọt sương điểm nét môi cười
Trào dâng kỷ niệm hồn tôi nhớ về

Ngồi nghĩ lại chiều quê thủa ấy
Tiếng buồn rơi trỗi dậy trong lòng
Mẹ già mỏi mắt chờ mong
Cung đàn trỗi nhịp tim hồng nhói đau

Vì Tổ Quốc tươi màu rạng rỡ
Tết này con sẽ ở công trường
Tết này tạm gửi tình thương
Gia đình lỡ hẹn… cung đường đón xuân

Con giữ lại câu vần cảm xúc
Cả ân tình cốt nhục từ tâm
Khó khăn cực khổ thăng trầm
Buồn đau nhẫn nhịn hờn căm tháng ngày

Xuân điểm sắc nồng say mạnh mẽ
Mẹ nay già, sức khoẻ bình an
Vững tin hạnh phúc dâng tràn
Lòng con nhớ Mẹ… hoà tan nỗi niềm

BÀI THƠ: TÌNH MẸ
Thơ: Đào Nguyễn
Tình của Mẹ muôn đời khắc mãi
Nghĩa sinh thành đó phải lòng ghi
Mẹ cho tất cả, nên thì…
Đền ơn, đáp nghĩa, đường đi tỏ tường

Năm tháng cũ sầu vương Mẹ khổ
Xạm da mà vẫn cố vì con
Đắng cay Mẹ cũng lo tròn
Hằn in mắt để lòng son ngậm ngùi

Bao cực khổ buồn vui vẫn gắng
Khó khăn mà Mẹ chẳng lời than
Mẹ ơi nghĩa cả vô vàn
Lòng con muốn Mẹ bình an tuổi già!

Giờ đã lớn rời xa để Mẹ…
Ở quê nhà quạnh quẽ buồn thêm
Những khi trở gió bên thềm
Bàn tay của Mẹ về đêm buốt nhiều

Con vẫn nhủ mình yêu kính Mẹ
Bởi làm con hiếu sẽ không rời
Những gì khó nhọc nào vơi
Trong lòng nguyện đáp, muôn đời chẳng quên.

BÀI THƠ: MẸ ƠI!..
Thơ: Toàn Tâm Hòa
Mẹ ơi… con đã về rồi !
Chiều nghiêng bếp lạnh nghe bồi hồi… đau
Con nghe xào xạc vườn sau
Mùi hương hoa bưởi, hoa cau quyện vào !

Mái tranh, chái bếp thuở nào
Còn in dáng Mẹ ngọt ngào lung linh
Chiều về sao thấy lặng thinh
Con nhìn quanh quất… tìm hình bóng yêu!

Gian nhà gỗ mục liêu xiêu
Thiếu bàn tay Mẹ rong rêu… phủ đầy
Bên chiều khóe mắt nhòe cay
Con thèm khát một vòng tay… xa rồi

Bao nhiêu cảm xúc bồi hồi
Mái hiên nơi chỗ Mẹ ngồi còn nguyên
Khay trầu kỷ niệm linh thiêng
Con vân về lạc đến miền xa xưa!

À ơi! những giấc mơ trưa
Kẻo cà, kẻo kẹt Mẹ đưa giấc nồng
Câu ca dao thuộc nằm lòng
Từ lời ru Mẹ như dòng… suối mơ

Rồi con lạc đến tuổi thơ
Thấy mình đứng giữa đôi bờ dấu yêu
Bình yên… có Mẹ nâng niu
Đầy yêu thương… cả những điều dạy răn

Giật mình con thấy mảnh khăn
Như màu sương trắng vờn quanh Mẹ mình
Ngu ngơ con lại ngước nhìn
Bờ môi mặn đắng… tội mình mồ côi…!

BÀI THƠ: LÒNG MẸ
Tác giả: Minh Lộc
Mẹ là tia nắng đời con
Đêm ngày khổ cực héo mòn sắc xuân
Bấy lâu mẹ đã thấm nhuần
Những lo gạo mắm đổi luân ở đời.

Lo từng giấc ngủ à ơi
Mảnh quần vải áo những lời hát ru
Nhiều hôm gió bão mịt mù
Mái tranh dột nước phải thu lại gần.

Nhọc nhằn mẹ chẳng tiếc thân
Gánh đời mẹ quẩy vai trần vẫn mang
Những đêm lệ ướt hai hàng
Giàu no ít đủ nghèo sang mẹ buồn

Dẫu trời nắng đổ mưa tuôn
Chẳng làm cho mẹ phải luồn cúi đâu
Là con đừng để mẹ sầu
Thương cha nhớ mẹ tháng ngâu tìm về.

BÀI THƠ: MÃI GHI ƠN MẸ
Tác giả: Dương Chí
Trong lòng mẹ, con là tất cả
Vì nuôi con, vất vả xá gì
Bụng mang chín tháng thai kỳ
Ngày sinh mẹ chịu hiểm nguy thập phần.

Giữa hai lối, cán cân sinh tử
Thầm cầu mong, hai chữ vuông tròn
Hình hài như búp măng non
Hưởng no sữa mẹ ngọt ngon tuyệt vời.

Những câu hát, ru hời cánh võng
Lòng mẹ hiền, lồng lộng bao la
Đẹp ngời gấp vạn muôn hoa
Bình yên hơn khúc thánh ca dịu dàng.

Mỗi buổi sớm, vội vàng xuôi ngược
Nặng đôi vai, kiếm được đồng tiền
Dụm dành con được lớn lên
Tuổi xuân của mẹ ngày thêm héo mòn.

Con lầm lỗi mẹ buồn đau xót
Bởi vì con khúc ruột máu đào
Đòn roi không nỡ đánh vào
Nhẹ nhàng khuyên nhủ chuyện nào đúng sai

Mong con lớn, thành người lương thiện
Là niềm mơ, ước nguyện mỗi ngày
Tuổi già nhắm mắt xuôi tay
Những lời mẹ dặn đời này khắc ghi.

Ơn nghĩa mẹ, chẳng gì sánh nổi
Đem ví von, biển núi không bằng
Con ghi nhớ mãi trong lòng
Sống sao xứng với linh vong mẹ hiền.

THƠ LỤC BÁT: ĐÊM MƯA NHỚ MẸ
Tác giả: Đặng Minh Mai
Đêm qua mưa suốt cả đêm
Con nằm nhớ mẹ rớt thêm mưa lòng
Giọt mưa không chảy thành dòng
Sao con thấy lạnh buốt cong tim rồi

Ngày xưa mưa trắng giữa trời
Tảo tần mẹ vẫn chẳng rời bước đi
Đường trơn lầy lội mỗi khi
Đôi vai mẹ gánh nghĩ suy cuộc đời

Con thơ áo rách tả tơi
Nhà tranh vách đất mẹ rơi lệ sầu
Quyết tâm thoát cảnh cơ cầu
Nhọc nhằn thân mẹ, mẹ đâu có nề

Đêm khuya con thấy mẹ về
Cơn mưa làm ướt dầm dề mẹ tôi
Nhìn con mẹ nở nụ cười
Gạo đây mẹ nấu cơm rồi con ăn

Tóc con giờ chẳng còn xanh
Lá vàng mẹ đã lìa cành xa con
Mưa rơi trôi cát xói mòn
Nhưng hình bóng mẹ mãi còn khi mưa!

BÀI THƠ: MẸ VÀ XUÂN
Tác giả: Lạc Phong
Mẹ ơi Xuân lại về rồi
Ngày con xa mẹ càng trôi đến gần
Lá vàng rơi rụng ngoài sân
Gió lay bóng mẹ trong ngần rung rinh

Mẫu thân mẹ đã trọn tình
Dở dang chữ hiếu chỉ mình con thôi
Xin thời gian hãy ngừng trôi
Để cho mẹ ở bên tôi càng nhiều

Tuổi già bóng xế quạnh hiu
Thương thân mẹ tựa bóng chiều dần phai
Hồng Đào khoe sắc vàng Mai
Con còn có mẹ… còn hoài mùa Xuân

LỤC BÁT MẸ
Thơ: Phan Hạnh
Cả đời mẹ vẫn theo con
Nắng mưa sương gió mãi còn đeo mang
Muối dưa nghịch cảnh trái ngang
Thơm tho trong sạch đàng hoàng yên vui

Xua đi bao cảnh bùi ngùi
Vì ta có mẹ đậm mùi nghĩa nhân
Dũa mài rèn luyện bản thân
Giữ gìn khí phách bình an mạnh lành

Mẹ cười hoa nở tươi xanh
Con vui thấy mẹ hiền lành đáng yêu
Cho dù cuộc sống liêu xiêu
Nhờ Người con hiểu được điều thâm sâu

Vững tay vượt sóng bể dâu
Sẻ chia chung sức thương nhau thật lòng
Tuy chưa hoàn hảo thắm hồng
Nhưng ta vẫn thấy ấm nồng tình thân.

BÀI THƠ: CON NHỚ MẸ.. MẸ ƠI!
Thơ: Quý Phương
Mẹ giờ khuất núi xa xăm
Con chơ vơ lắm tháng năm xứ người
Mẹ ơi con trẻ lệ rơi
Tay run run viết những lời nhớ thương

Gửi cho Mẹ chốn Tây Phương
Nỗi niềm con trẻ hoài vương bóng hình
Tháng năm khao khát ân tình
Được đôi tay Mẹ ôm mình yêu thương

Con đi trên khắp nẻo đường
Vẫn trăn trở nhớ quê hương của mình
Bởi nơi ấy có dáng hình
Chân Mẹ in dấu sân đình cây đa

Nơi mà Mẹ đã đi qua
Đôi vai kẽo kẹt chợ xa Mẹ về
Giờ đây nhớ Mẹ tái tê
Xa xa con đứng não nề lòng đau

Mẹ ơi nước mắt tự trào
Chứ con đâu có khóc đâu Mẹ à
Nhìn hoài bóng dáng ai qua
Ngỡ như bóng Mẹ từ xa con mừng

Chiều nay chân bước ngập ngừng
Tìm về nơi có mộ phần Mẹ tôi
Cảnh xưa còn đó mà người
Để con đơn bóng khóc cười riêng con.

Thơ lục bát về mẹ hay nhất

Những câu thơ lục bát về mẹ luôn được nhiều người tìm đọc. Những vần thơ thể hiện cảm xúc, tình cảm, ca ngợi hình ảnh người mẹ tần tảo sớm hôm vì đàn con. Hãy cùng đọc, suy ngẫm từng câu chữ để thấy được sự hi sinh lớn lao của mẹ là vô giá.

Giờ Là Mẹ Chung – Tác Giả: Qui Phi Hoang
Em ơi ! Đây mẹ của anh
Từ nay mãi mãi sẽ thành mẹ chung
Không dòng máu, chẳng người dưng
Nhưng em nhớ nhé yêu thương hết mình

Bao công mẹ đã dưỡng sinh
Mồ hôi ướt đẫm bình minh mỗi ngày
Tưng bừng mở tiệc hôm nay
Để trao cả đứa con này cho em

Dù cho sáng lửa, tắt đèn
Mẹ luôn là mẹ dưới trên rõ ràng
Chớ đừng như gió lang thang
Thổi ngang thổi ngược sẽ nàng dâu hư

Mẹ giờ bóng ngả chiều thu
Tính tình cũng sẽ từ từ khó khăn
Nhưng dù ấm ức muôn phần
Em nên cố gắng bước chân nhẹ nhàng

Để cho mẹ phải oán than
Buồn ,buồn tủi, tủi ruột gan anh nhàu
Trời cao, biển rộng, sông sâu
Em mà trọn phận làm dâu anh nhờ

Mẹ Của Con – Tác Giả: Grace Duyên
Mẹ ơi mẹ đẹp như tiên
Con thương mẹ yêu mẹ
Ngày nào con bé bỏng
Được mẹ chở che

Được mẹ lo lắng chiều chuộng
Theo thời gian con lớn khôn
Lúc con vui mẹ vui
Lúc con đau mẹ đau gấp nhiều

Con gái mẹ đã lớn
Con tự bước trên con đường
Con muốn chở che cho mẹ
Lo lắng cho mẹ được không?

Con sợ lắm nếu mẹ không cho
Sợ con không nhiều thời gian
Giờ đây một mình nơi đô thị
Con cố gắng nhiều mẹ à.

Con yêu mẹ hơn bất kì ai.
Bởi mẹ là mẹ của con.

Cảm Xúc Về Mẹ – Tác Giả: Bien Tran Nhu
Bài thơ con viết tặng mẹ yêu
Dạ khúc thanh tao , tựa mây chiều
Hồn thơ lắng đọng tình mẫu tử
Cảm xúc trào dâng mẹ thiệt nhiều

Cung bậc thăng trầm.. con yêu mẹ !
Lời thơ ngọt dịu : chúc mẹ yêu !
khát vọng đời đời … tâm tạc dạ
công dung ngôn hạnh . Mẹ kính yêu

Mẹ – Tác Giả: Lục Bát
Mẹ lần chọn nắng nhặt mưa
Muốn về với đất mà chưa được về
Gió rung rụng lá bồ đề
Mẹ về với đất con về với ai

Mẹ ơi sông vẫn rộng dài
Biển xanh vẫn sóng vỗ hoài ngàn năm
Đá kia vẫn đứng trơ gan
Đời người ngắn ngủi cơ hàn éo le

Một năm là mấy lần về
Vội vàng rồi lại rời quê theo chồng
Đi đi cứ để mẹ mong
Về đi đừng để mẹ chồng rầy la

Mẹ quen xó bếp góc nhà
Mẹ quen rau cháo sương sa nắng nồng
Đời người còn có niềm mong
Thế là cũng đủ cho lòng mẹ vui

Mẹ về với đất nay Mai
Chỉ cần con gọi mẹ ơi con về

Mẹ Tôi – Tác Giả: Hà Thanh Hằng
Mẹ tôi nay đã già rồi .
Tóc mẹ nay đã điểm bồi hoa dâm.
Đôi mắt mẹ đã quầng thâm .
Bởi bao sương gió dãi dầm nắng mưa .

Thân cò lặn lội sớm trưa .
Nuôi hai con nhỏ vẫn chưa biết gì .
Cha tôi không biệt mà đi .
Không lời thăm hỏi những khi mẹ cần .

Một mình vất vả thăng trầm .
Mẹ tôi chịu đựng âm thầm canh thâu .
Khi ấy cha tôi ở đâu .
Bỏ mẹ tôi phải canh thâu một mình .

Bởi cha quên nghĩa phụ tình .
Bỏ con bỏ vợ một mình bên ai.
Giờ tôi và chị thành tài.
Mẹ tôi không phải mệt nhoài đêm thâu .

Lễ chùa khấn vái tôi Cầu.
Mong cho đời mẹ bớt sầu quanh hiu.

Lục Bát Lời Ru – Tác Giả: Hoa Thach Thao
À ơi Mẹ hát ngày xưa
Ru con về với nắng mưa quê nghèo
Quê hương gian khó gieo neo
Đất cằn sỏi đá… nắng treo rát người

À ơi ví dặm mến thương
Câu chờ câu đợi vấn vương nỗi lòng
Xa quê lòng nhớ dạ mong
Mơ về quê Mẹ bến sông đò chiều

Lam giang bóng liệng cánh diều
Chao nghiêng vạt nắng sáo tiêu ngân cùng
Dẫu xa cách trở ngàn trùng
Quê hương nỗi nhớ mãi cùng tháng năm

Ầu ơ ví dặm xa xăm
Lời Cha dạy bảo con hằng không quên
Vì nghèo con phải vươn lên
Gắng công học tập yêu thêm quê mình

Quê Cha nặng nghĩa ân tình
Nghĩa Mẹ ru mãi bóng hình không phai
Mẹ, Cha mưa nắng sớm mai
Cho con được sống ngày dài ấm êm

Dẫu xa con chớ không quên
Những ngày nghèo khó ấm êm xum vầy
Noi gương Cha Mẹ nghĩa dầy
Bảng vàng con đã dựng xây cuộc đời

Lời ru lục bát ai ơi
Công Cha nghĩa Mẹ đời đời không quên

Các bài thơ ngắn hay về Cha
Mẹ Tôi – Tác Giả:Khoa Bùi
Mẹ tôi đi chợ bán rau
Chạy theo tôi khóc – “Mau mau mẹ về”
Thẩn tha chơi dọc đường quê
Ra đầu đê đón mẹ về quá trưa

Nặng đôi quang gánh , muối dưa
Sờn vai áo mẹ nắng mưa bạc màu
Kẹo vừng, kẹo bột , chia nhau
Mà tôi vẫn khóc , ” Lần sau mua nhiều”

Xoa đầu mẹ bảo – yêu , yêu.
Ngoan nghe lời mẹ – mua nhiều phiên sau
Thời gian nay đã phai màu
Xứ xa nhớ mẹ – nỗi đau chiều chiều

Mẹ Yêu Ơi – Tác Giả: Đặng Ngọc Đào
Mẹ hiền là đấng Mẫu Nghi
Yêu con muôn thuở ôm ghì ấp yêu
Cho dù bão tố thật siêu
Mẹ luôn che chở, thân liều cho con

Mẹ là ngọn núi, đỉnh non
Cây cao bóng cả tình thâm tuyệt vời
Ngày nào Mẹ ở bên đời
Ta nên chăm sóc, ngọt lời hỏi han

Mẹ là mật ngọt trần gian
Thương con Mẹ đã lệ chan bao lần
Mẹ là Trăng đẹp trong ngần
Yêu sao tình Mẹ vạn lần thắm tươi

Mẹ là tiếng hát nụ cười
Con tim bừng sáng rạng người lương tri
Mẹ là biển rộng xanh rì
Vỗ về khúc hát xuân thì bên con

Ngày nào Mẹ bước Thiên Đàng
Thì con đau khổ đôi hàng lệ rơi
Mong cầu Mẹ vẫn mãi cười
Bàn tay ấm nóng là đời con vui.

Mẹ Tôi – Tác Giả: Linh Thúy
Mẹ tôi rất mực đảm đang
Xứng danh với tám chữ vàng ngợi khen
Nữa đời chân lấm tay phèn
Làn da nắng xạm màu đen nhọc nhằn

Nhà nghèo vất vả khó khăn
Vai gầy thêm gánh một phần con đông
Chăn nuôi gặt hái cấy trồng
Đôi tay mẹ đỡ mà không than phiền

Những đêm mưa tạt ngoài hiên
Mẹ buồn trông ngóng về miền xa xôi
Cha đi hạnh phúc cùng người
Để đàn con nhỏ một đời mẹ lo

Mẹ tôi lặn lội thân cò
Ca dao bài hát không đo hết lời
Lệ sầu mắt mẹ thầm rơi
Từng đêm giá lạnh tiết trời sang đông

Con thơ vẫn ngủ say nồng
Đâu hay rằng mẹ canh không giấc tròn
Thân gầy ngày một héo hon
Lót đường mẹ trải cho con vào đời.

Hi vọng qua những bài thơ mà chúng tôi cập nhật chia sẻ trên đây đã mang đến cho bạn những vần thơ hay và ý nghĩa. Hãy luôn trân quý, yêu thương và hiếu thảo với mẹ của mình bạn nhé. Đừng quên chia sẻ đến mọi người để cùng dành tặng cho mẹ của mình những câu từ ý nghĩa và sâu sắc.

Thơ Hay – Tags: thơ về mẹ, Thơ về mẹ tần tảo nuôi con

  • Tuyển Chọn 100+ Bài thơ hay về tình bạn tri kỷ ngắn gọn mà chân thành

  • Tuyển tập 1001 bài thơ về tình bạn buồn được chia sẻ nhiều trên facebook

  • 1001+ Bài thơ tình yêu hài hước đẳng cấp cười không đỡ được hàm

  • [Tuyển Tập] 101+ bài thơ tình yêu chế HOT nhất mọi thời đại

  • 999 bài thơ buồn về tình yêu hay ý nghĩa nhất

  • Top 100 bài thơ tình yêu lãng mạn ngọt ngào nhất

  • 20+ Bài thơ chúc tết hài hước cho năm mới 2020 tràn ngập niềm vui

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here